Nhặt nhạnh những thương yêu

[ad_1]

Nhặt nhạnh những thương yêu - Ảnh 1.

Nhóm thiện nguyện Thanh Xuân trao tặng nhu yếu phẩm cho bà con khó khăn tại TP.HCM – Ảnh: HẢI ĐÔNG

Thành phố phương Nam quanh năm nắng ấm, quanh năm nhộn nhịp, quanh năm ồn ào, hừng hực sức thanh xuân này đã lần nào có diện mạo như hơn một tháng qua không?

Những ngày này, tôi không khó khăn bắt gặp những nguồn năng lượng tích cực ở khắp nơi. Một bức ảnh cầu vồng bạn tôi trên đường hối hả đi tặng quà cho những người khó khăn, cơ nhỡ dừng lại chụp. 

Hình ảnh cầu vồng lung linh bảy sắc như một nét vẽ tuyệt vời, dẫu trong giây lát vẫn đủ để người ta nuôi mong ước về một điều gì đó rạng rỡ, đẹp đẽ ắt hẳn sẽ đến. Hay cảnh những người phụ nữ ngày nào cũng hệt ngày nào, rải thóc gạo gọi đàn bồ câu quấn quýt nơi góc đường, góc công viên, đã gieo vào lòng bao người một tình yêu cuộc sống và cái gì đó rất đỗi nhẹ nhàng, thanh thản. 

Bất giác ý niệm về niềm vui, hạnh phúc trên đời, hiển hiện sao thật rõ ràng, dễ dàng, gần gũi hơn bao giờ hết. Cảm giác âu lo và sợ hãi, hẳn đã có, hình như phút chốc lùi rất xa.

Đời người mà nói, sinh mệnh con người mà nói, suy tận cùng là rất mong manh, đó là sự thật dẫu có dịch bệnh hay không, thiên tai hay không thì chúng ta nên ghi nhớ điều đó. 

Ghi nhớ không phải để sống mặc kệ, sống vật vờ, sống không có niềm vui, đợi chờ cho qua ngày qua tháng. Mà để trân trọng hơn sự sống mình đang có. 

Ghi nhớ để biết rằng những giây phút đẹp đẽ, thanh bình, nhẹ nhõm như thế đối với chúng ta quý giá biết chừng nào. Bất cứ lúc nào có dịp, bất kể hoàn cảnh, hãy tận hưởng những điều thú vị mà cuộc sống mang lại.

Những ngày này, tôi đặc biệt cảm ơn và thích thú khi xem những hình ảnh, video clip em bé mà các bạn tôi chia sẻ trên Facebook. 

Tôi dừng lại rất lâu, ngắm rất kỹ những em bé vừa ăn vừa ngủ gục, những em bé vừa mới sinh nằm như con tằm trong cái kén, mắt nhắm nghiền phảng phất nụ cười mụ, yêu không thể diễn tả nổi. Không dưng chợt nghĩ cuộc đời có quá nhiều niềm vui xung quanh sao không nhặt nhạnh mà chất chi nhiều nỗi buồn quá?

Sống đến một lúc nào đó, chúng ta ắt hẳn nhận ra rằng thời gian làm được gần như mọi chuyện. Tốt xấu, chân thành giả trá, bình an tai ương… khi thời gian đi qua sẽ chỉ còn lại là ký ức. Mà ký ức thì vui hay buồn dường như đều có giá trị ngang nhau, đều xứng đáng nhận ở ta lời tạ ơn. 

Nếu như thời gian không làm được hết, thì phần còn lại là việc của mỗi cá nhân. Vì lẽ sinh tồn, ai nấy buộc phải giải quyết. Lẽ sinh tồn của con người thì mạnh mẽ lắm, vượt qua rất nhiều sức tưởng tượng của chúng ta. Nên chăng cố gắng góp nhặt những thương yêu xung quanh mình rồi mọi thứ sẽ qua?

Tôi nhớ ngày xưa bà nội hay đi xin những mảnh vải vụn. Bất cứ khi nào rảnh là đeo cặp kính lão rồi ngồi may. Vừa may vừa kể chuyện ngày xửa ngày xưa cho chúng tôi nghe. Bà tôi may bằng tay, những mũi tới đều vành vạnh. 

Mũi nào cũng như mũi nào, nhìn sơ không phân biệt được may tay hay may máy. Cả năm hay thậm chí là nhiều năm bà mới kết xong một miếng vải to, nhiều màu, nhiều hình khối. Và rồi chúng tôi lần lượt từng đứa sẽ có một cái mền đặc biệt. 

Dẫu cho bao năm tháng qua đi, nhớ đến cái mền ấy, nhớ đến âm thanh đằng hắng lấy giọng, mở đầu tiếng ngâm: “Trước đèn xem chuyện Tây Minh, Gẫm cười hai chữ nhân tình éo le” của bà là sóng mũi cứ cay cay…

Những miếng vải vụn ngỡ bỏ đi được bà nhặt nhạnh, chắt chiu từng đường kim mũi chỉ, kết thương yêu đi theo cả một đời trong ký ức của con cháu. 

Giờ, trong những ngày nặng trĩu, trong những bất an trùng trùng, xót xa cũng không ít như thế này, chúng ta biết làm gì hơn ngoài việc học người xưa cách nhặt nhạnh những thương yêu nhỏ nhoi để may thành miếng vải lớn mà che cho nhiều người đủ ấm?

[ad_2]

Bài viết liên quan

Để lại phản hồi

Hey, vì vậy bạn đã quyết định để lại một bình luận ! Thật tuyệt. Chỉ cần điền vào các trường bắt buộc và nhấn gửi . Lưu ý rằng nhận xét của bạn sẽ cần được xem xét trước khi được công bố .